Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

Tròn vị mặn – đắng cà phê

Ghi chép: VĂN VIỆT
Thưởng thức ly cà phê sóng sánh cánh hoa và ngọn thông Đà Lạt, “thượng đế” được cảm nhận tròn vị mặn thanh của biển hòa quyện với hương đắng thơm của rừng. Và khi lắng đọng tâm hồn dõi theo câu chuyện tình cà phê muối, một phần ký ức riêng mình bất chợt quay về…

Tinh khiết cà phê muối
Nghe kể nhiều giai thoại về quán cà phê muối ( salt coffee) ở đường Tăng Bạt Hổ, Đà Lạt mà mãi sau một năm hoạt động, tôi mới đặt chân đến làm khách– dù chỉ cách nhà ở không quá năm phút xe máy. Nếu hỏi vì sao vậy thì viện đủ lý lẽ trả lời, nhưng trong đó có lý do về lứa tuổi “tri thiên mệnh” đã không không thuyết phục chính tôi khi được mời ngồi trên chiếc ghế gỗ mô phỏng hình chiếc ghế đá công viên. Cả không gian 60 mét vuông bố trí gần 10 bộ bàn ghế với 10 chiếc guitar thùng. Màu trắng của cát, màu xanh của sóng biển dập dờn, màu vàng lung linh của những ánh đèn lồng đan bằng cây lồ ô xứ núi. Người phục vụ đưa cho khách tôi một trang giấy trắng A4 ép nhựa trong suốt, xuất hiện lên trên những dòng chữ in đậm về chuyện tình cà phê muối: “Dạ, có 4 loại cà phê arabica Đà Lạt pha chế với muối biển tinh khiết, xin được mời dùng…” Tôi nhìn thực đơn mỗi ly cà phê đen và ly cà phê sữa có giá từ 18.000 đồng đến 42.000 đồng. “Cho một ly cà phe đen pha phin…”- Tôi gọi. Nhân viên quán cười tươi: “Dạ, ở đây cà phê bột arabica xay hạt nhân và hòa tan tại chỗ với vị muối mặn. Quý khách không phải chờ nhỏ xuống từng giọt cà phê như những quán khác… ”
Tôi đọc chưa hết đoạn mở bài câu chuyện tình của cà phê muối, người phục vụ đã mang đến một ly cà phê đen ấm nóng. Nhâm nhi từ vài ngụm đầu tiên cho đến những giọt cuối cùng, dù cố giữ lại thật lâu nơi chót lưỡi, tôi thật khó phân tách trong cảm nhận của mình đâu là vị mặn thuần của muối và đâu là vị đắng thuần của cà phê, bởi đã trung hòa thành một mùi hương khác biệt – mùi hương tinh khiết cà phê muối Đà Lạt…   
Cộng sự tật nguyền
Khi tôi ngỏ lời được tiếp xúc với người chủ quán cà phê muối Đà Lạt, nhân viên đứng quày tiếp tân cung cấp số điện thoại của nam thanh niên Đặng Đình Quý ( sinh năm 1984), một người tật nguyền bại não lúc tuổi mới lên ba. Sau 3 hồi chuông đổ, Quý nhấc máy. Tôi nghe cả tiếng gió biển ùa vào từng cơn. Thì ra, Quý đang đàm phán liên kết xây dựng một cửa hàng cà phê muối Đà Lạt tại Khu Du lịch Cảng Kê Gà của thành phố Phan Thiết. Hôm sau trước khi về Đà Lạt hẹn gặp tôi, Quý ghé lại thị trấn Di Linh, huyện Di Linh cũng với việc thỏa thuận mở thêm quán cà phê muối Đà Lạt thứ 3 nữa. “Em và các bạn cùng cố gắng mở rộng hợp tác để cho ra đời thêm các cửa hàng chi nhánh cà phê muối ( salt coffee) Đà Lạt – thương hiệu đã được Cục Sở hữu trí tuệ cấp Chứng nhận bảo hộ độc quyền…”- Quý chia sẻ với âm giọng không tròn trịa của người khuyết tật.
Buổi sáng chủ nhật cuối năm, tại quán cà phê muối Đà Lạt, tôi bắt tay “chào ông chủ” thì bất ngờ nhìn thấy Quý không vui. “Quán có 3 người cùng góp vốn kinh doanh. Gọi em là người cộng sự của quán, em thấy thích hợp vai trò của em hơn…”- Quý chân thành. Nhưng thật tình thì Quý đang đứng tên chủ quán và “chủ ý tưởng” “salt coffee” này. Chuyện bắt đầu từ tháng 12 năm ngoái, một nữ cộng sự quyết định rời bỏ công việc lương cao ở một công ty nước ngoài để lên Đà Lạt cùng kể một câu chuyện tình ngọt ngào của…cà phê muối. Câu chuyện cuốn hút từ giới trẻ đến giới trung niên và cao niên. Rằng cô gái xinh đẹp đã nhận lời tỏ tình của một chàng trai rất đỗi bình thường từ “nguyên cớ” ly cà phê muối. Và họ đã thành vợ chồng chung sống bên nhau trọn đời với ly cà phê muối mỗi sáng. Vị mặn của muối với vị đắng của cà phê xúc tác với nhau thành một chất men tình yêu hòa hợp không thể rời xa.
Vậy là 250 triệu đồng vốn đầu tư từ 3 thanh niên gồm Quý, cộng với một cộng sự nữ và một cộng sự nam đã huy động từ nhiều nguồn khác nhau, tiến hành thuê một mặt bằng 60 mét vuông trên đường Tăng Bạt Hổ, Đà Lạt để khởi nghiệp bán cà phê muối. Trước đó, Quý đã đưa 3 nhân viên (bạn thời sinh viên) đi học nghề 3 tháng pha chế cà phê muối ở Sài Gòn. Quán khai trương tương đối nhiều khách trong những tháng đầu và đáng mừng đã duy trì ở mức ổn định doanh thu cho đến ngày nay. Tuy nhiên, so với yêu cầu kinh doanh của cả nhóm đặt ra thì tỷ lệ thành công mới đạt khoảng 65%, hợp thành từ các yếu tố chính như: thương hiệu cà phê muối duy nhất của Việt Nam kể một câu chuyện tình; cà phê xay hạt nhân trực tiếp tại quán là nguyên hạt cà phê arabica Cầu Đất, Đà Lạt với chất lượng thơm ngon hàng đầu thế giới; một không gian cà phê thưởng ngoạn ấn tượng bởi thiết kế của nhóm sinh viên Đại học Yersin Đà Lạt vô địch toàn quốc SV 2012…Còn lại tỷ lệ 35% chưa đạt về hạch toán lợi nhuận, về chiến lược thị trường trước mắt và lâu dài, về nguồn vốn đầu tư chiều sâu…
Tôi đọc đâu đó về chiến lược kinh doanh phải giành ra một khoản tiền đầu tư năm năm, mười năm không lãi để đưa thương hiệu của mình thân thuộc với khách hàng. Với thương hiệu cà phê muối Đà Lạt tròn vị mặn- đắng chỉ sau một năm hình thành và phát triển đang được nhắc đến nhiều trên các diễn đàn mạng xã hội trong và ngoài nước, nhưng chưa nhiều người biết rằng, người tạo dựng là một chàng trai khuyết tật với tuổi “tam thập” cân nặng chưa tới 40kg, tay chân run rẩy không tự lái xe máy được, đã trải qua một quãng đời vượt lên bao nghịch cảnh chính mình để “chen vai, thích cánh” lấy tấm bằng cử nhân du lịch. Và xin được cảm phục nhắc lại tên một lần nữa, đó là chàng trai Đặng Đình Quý có hộ khẩu thường trú tại xã Liên Hà, huyện Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng./.
THÁNG 12/2014

Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

Cà phê muối

Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngịu mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý. Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ: - Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!
Mọi người xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng trai! Chàng trai đỏ mặt, nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống. Cô gái tò mò: - Sao anh có sở thích kỳ quặc thế? - Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển - Chàng trai giải thích - Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.
Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo... Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... Và cô đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối.
Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu, vì "công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống hạnh phúc. Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai - nay đã là chồng cô - một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm, kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế. Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư: - "Gửi vợ của anh, Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất - về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường, nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được, đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu. Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy tiếc vì anh đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có thể được em, và anh sẽ uống cà phê muối suốt cả cuộc đời." Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt. Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".